🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 92: Quy tắc ngầm??

Chương 92: Quy tắc ngầm?

Sau khi nhặt micro lên Lâm Quỳnh liền cúi đầu, dây thần kinh trong đầu nhảy giật giật, không biết khi nào sẽ đứt mất.

Tại sao Phó Hành Vân lại ở đây?

Cậu không biết, nhưng cũng hình như biết.

Có phải là anh biết chuyện cậu kết hôn với mình chỉ vì tiền nên mới đuổi theo đến đây?

Hay là Tần Hằng có việc bận không thể góp mặt tại sự kiện nên anh mới tới thay.

Lâm Quỳnh lập tức viện cho mình một cái cớ.

Nhưng cậu lại vô cùng rõ, cho dù là kết quả nào thì Phó Hành Vân đều là nhắm đến cậu.

Hoang mang, sợ hãi, bất an lập tức dâng trào trong lòng.

Giống như tiếng quạ kêu trong màn đêm tăm tối khiến người ta lạnh sống lưng, toàn thân run rẩy.

Cậu không dám nhìn đối phương, thậm chí còn cảm thấy bản thân đê tiện chết đi được, đồng thời sợ đối phương báo thù vì biết mình kết hôn với anh chỉ vì tiền, trong lòng Lâm Quỳnh càng thêm sợ hãi với câu trả lời trước khi cậu nhìn thấy Phó Hành Vân.

Lúc này Phó Hành Vân đang nghĩ gì?

Lâm Quỳnh theo bản năng muốn ngẩng đầu lên nhìn anh, nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

Sự yêu thích và tình yêu của Phó Hành Vân cậu không nhận nổi, nếu như lại để lộ ra sơ hở, vậy thì cậu sẽ không rời đi được nữa.

Mãi đến khi sự kiện kết thúc, Lâm Quỳnh vẫn không dám nhìn xuống sân khấu lấy một lần, sau khi MC nói xong lời kết liền vội vàng xuống sân khấu.

Việc đầu tiên Lâm Quỳnh làm sau khi xuống sân khấu là tìm Vương Trình, muốn rời xa nơi này càng nhanh càng tốt.

Vương Trình thấy vẻ gấp gáp của cậu, mặt mày nhăn nhó, mở miệng nói, "Sao vậy, mắc đi vệ sinh hả?"

"...."

Lâm Quỳnh lắc đầu, kéo người ra phía sau, bước đi, "Chúng ta phải đi mau."

"Về khách sạn?"

Lâm Quỳnh lúc này gấp đến mức đổ cả đầu mồ hôi, "Về nhà, ngồi máy bay về."

Hai mắt Vương Trình trợn tròn, "Bây giờ?"

Lâm Quỳnh: "Ngay bây giờ."

"Nhưng tối nay đoàn phim có tiệc mừng doanh thu phòng vé vượt 3 tỷ mà."

Nói rồi chạy theo bước chân vội vã của cậu, "Cậu không đi là không được đâu."

Lâm Quỳnh chỉ nghe "ầm ầm" một tiếng, tất cả mọi thứ trong đầu đều bị thiêu rụi hết.

"Tôi... anh..."

Nhất thời không sắp xếp nổi từ ngữ.

Vương Trình nhìn cậu, phát hiện ra có gì đó không đúng, "Cậu sao vậy?"

Lâm Quỳnh im lặng hồi lâu, có chút suy sụp, nói: "Không sao, về khách sạn trước đã."

Nhớ lại cảnh cậu ngủ bù trong phòng chờ trước đó, có khi là do tối qua ngủ không ngon nên mới không có tinh thần như vậy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...