🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 93: Đây là tất cả tiền của tôi.

Chương 93: Đây là tất cả tiền của tôi

Lâm Quỳnh nhìn tiền giấy rơi trước mắt mình, nhất thời cảm thấy trời đất sụp đổ.

"Không!"

"Không được!"

"Không được!"

Lâm Quỳnh gào lên, bò dậy, ga giường trắng tinh đầy dấu vết của sự vùng vẫy, giống như bị vây trong lưới đánh cá vậy, dù cậu có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được.

Phó Hành Vân khẽ nhổm người dậy, chầm chậm đặt tay lên vai cậu, khẽ dùng sức lần nữa đè Lâm Quỳnh xuống giường.

"Không phải em thích tiền nhất sao?"

Nói rồi lướt ánh mắt xuống, từ vùng cổ trắng nõn cho đến cặp đùi của đối phương.

Lúc này chân của của đối phương vẫn đang đạp loạn xạ, khiến làn da dần đỏ lên.

Trên người cậu bây giờ đến một mảnh vải che thân cũng không có, Lâm Quỳnh biết đối phương đang nhìn mình, ánh mắt đó rực cháy, như muốn cắn nuốt từng tấc da cậu, cậu sợ đến mức cả người run lên.

Cậu sợ, cậu muốn rời khỏi đây, ánh mắt của người xa lạ khiến cậu ghê tởm.

Phó Hành Vân bị khơi dậy hứng thú, ngắm nhìn vòng eo của Lâm Quỳnh đang run rẩy, săn chắc, thon gọn, trắng đến phát sáng.

"Em sợ?"

Nói rồi giơ tay vuốt ve làn da trắng nõn trên eo, "Em cũng biết sợ?"

Lâm Quỳnh lập tức càng run rẩy hơn, nhiệt độ truyền đến từ lòng bàn tay đối phương khiến cậu đau đớn, cậu giơ tay muốn đẩy ra nhưng không thành.

Lâm Quỳnh không biết tại sao, lúc này trong đầu đều đang nghĩ đến Phó Hành Vân.

Nếu như Phó Hành Vân ở đây thì tốt rồi.

Nếu như Phó Hành Vân ở đây... Nếu như Phó Hành Vân ở đây....

Hốc mắt Lâm Quỳnh lập tức đỏ hoe.

Nếu như Phó Hành Vân ở đây chắc chắn sẽ không để người khác bắt nạt cậu.

Nhưng mà... Nhưng mà Phó Hành Vân bị cậu chọc giận bỏ đi mất rồi, bị cậu lừa gạt hết lần này đến lần khác, bị lời nói dối hết lần này đến lần khác của cậu chọc giận bỏ đi rồi.

Thật ra trong lòng cậu hiểu rõ hơn ai hết rằng Phó Hành Vân tốt với cậu, ban đầu khi kết hôn mặc dù không ưa cậu nhưng vẫn cho cậu căn phòng lớn, cho cậu thẻ vàng mà cả hai đời cậu chưa từng có được.

Trừ tình yêu của một người chồng dành cho bạn đời của mình ra thì cái gì anh cũng đều cho cậu.

Những tháng ngày say đó... Lâm Quỳnh túm chặt ga giường, những tháng ngày sau đó cũng là khoảng thời gian vô lo vô nghĩ hạnh phúc nhất của cậu.

Phó Hành Vân nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng trìu mến trước nay chưa từng có, khiến cậu say ngất ngây như ngâm mình trong đầm rượu.

Một con người vốn lạnh lùng lại đâm chồi, tựa như hơi ấm mùa xuân chợt đến, không còn quay về giá lạnh nữa, mãi mãi lưu lại một cách nồng nàn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...