🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Nếu bạn không thể truy cập website, vui lòng sử dụng địa chỉ dự phòng: TramTruyen.Me — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 94: Điều thứ 102.

Chương 94: Điều thứ 102

Hơi men khiến đầu óc trở nên hỗn độn, đầu đau như búa bổ, mắt vì khóc quá nhiều nên vừa đỏ vừa đau.

Chỉ cần cử động cơ mặt là có thể cảm nhận được vệt nước mắt lăn dài.

Lâm Quỳnh không nhìn rõ trước mặt mình là ai, cả bàn tay cầm thẻ cũng không vững, giống như bị treo trên mũi dao vậy, cử động một cái sẽ bị đâm xuyên.

Mắt ầng ậng nước, hơi men khiến cổ học cậu khô khốc.

Phó Hành Vân như kẻ bề trên từ trên cao nhìn xuống đối phương, đối phương khóc đến đáng thương, nước mắt nước mũi nhem nhuốc.

Cậu không còn dáng vẻ tràn trề sức sống như trước đây, đôi mắt ngập nước nhìn anh đầy khẩn cầu và tuyệt vọng.

Phó Hành Vân nhìn thẻ lương trong tay Lâm Quỳnh, sau đó lại nhìn đối phương run rẩy không ngừng vì sợ hãi, hai tay lập tức siết chặt, giọng nói khàn đặc như chứa lửa giận, "Em đưa tôi tiền làm gì?"

Tay Lâm Quỳnh run run, dùng đầu gối đỏ ửng do vùng vẫy hồi lâu lết về phía trước.

"Cho anh hết, chỉ cần.... Chỉ cần anh tha cho tôi, tiền trong này đều cho anh hết... Nếu anh vẫn cảm thấy không đủ.... Nếu anh vẫn cảm thấy không đủ... Sau này tôi lại đưa thêm có được không?"

"Tôi nhất định... hức..."

"Sẽ đưa thêm cho anh, tôi.... tôi...."

"Không phải em thích nhất là tiền sao?"

Lòng Phó Hành Vân đau nhói vì cảnh tượng trước mắt.

Lâm Quỳnh tưởng đối phương không muốn, vội vàng tiến lên phía trước túm lấy vạt áo anh như kẻ ăn mày, sợ đến mức cả người run rẩy như ở nơi nào đó cực lạnh, "Cầu xin anh đó, tôi... Tôi chỉ có nhiêu đây thôi."

"Tôi không còn gì nữa rồi, tôi không còn gì nữa rồi, thật sự không còn gì nữa rồi...."

Lồng ngực Phó Hành Vân cũng phập phồng theo, trước đó Lâm Quỳnh rõ ràng đã đối xử tàn nhẫn với anh như vậy, bây giờ lại giả vờ đáng thương cho ai xem?!

Bây giờ biết cầu xin anh rồi?

Cơn giận trong lòng bùng lên, nhìn người sớm đã sụp đổ trước mặt mình, lần nữa lạnh giọng hỏi: "Không phải em thích nhất là tiền sao?!"

Vì tiền mà cái gì cũng dám làm, liên hôn cũng dám làm, giống như tiền là sinh mệnh của cậu vậy, là linh hồn của cậu, quan trọng hơn tất cả, đáng tin hơn mọi thứ trên đời.

Lâm Quỳnh túm lấy tay anh, sống chết nhét chiếc thẻ vào.

Phó Hành Vân không chút nhẫn nhịn gạt tay cậu ra, Lâm Quỳnh nhìn bàn tay trống rỗng của mình suy sụp òa khóc, giống như đứa trẻ bị giành mất đồ chơi mình yêu thích vậy.

Cổ họng Phó Hành Vân như bị bóp nghẹn, đột nhiên ghét bỏ hành động vừa rồi của mình.

Lâm Quỳnh òa khóc, đôi mắt đỏ hoe sưng húp, "Tôi thích... Tôi thích tiền, nhưng tôi càng thích.... Càng thích anh ấy hơn, xin anh đó, xin anh hãy để tôi đi...."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...